Deetask Logo Nirvana
Cộng đồng những người nhiệt huyết lớn nhất

Yêu lưng chừng an toàn hơn

Phải chăng yêu lưng chừng trở thành một cách sống an toàn hơn, bình yên hơn và đỡ bị tổn thương hơn không?

Trước khi chọn cách yêu lưng chừng, tôi tin rằng ai cũng đã từng sống mãnh liệt. Thích gì sẽ làm đó, theo đuổi cho bằng được. Yêu ai sẽ dùng cả tâm tư trao hết, ta đã từng là người yêu ghét phân minh như vậy đó. Nhưng cớ sao càng sống, càng mãnh liệt thì chúng ta cuối cùng cũng chọn cách bản thân chán ghét nhất, chính là lưng chừng thôi.

Image

Yêu lưng chừng

Dường như ai cũng sẽ có một lần trong đời yêu bằng cả trái tim của mình. Gặp đối tượng ở một nơi nào đó, và quyết định say đắm trọn cả tuổi trẻ. Chắc chắn ai cũng sẽ học làm những thứ mình ghét, mặc những thứ mình không thoải mái, chỉ để chiều lòng người mình yêu. Chỉ vì yêu người kia quá, mà sẵn sàng thay đổi tính cách sao cho thật phù hợp, học cách hy sinh, học cách chịu đựng, học cách trưởng thành, chỉ để bên người đó thật phù hợp. Chúng ta có thể vì một câu nói ngọt ngào mà sướng phát điên cả đêm, nhưng cũng vì một câu hờ hững mà tổn thương mãi đến sau này. Trao đi hết - chính là một tình yêu mãnh liệt nhất. Nhưng cuộc sống đâu dễ dàng và đơn giản như cách ta yêu, bạn yêu người đó thật nhiều, không có nghĩa bạn nhận lại điều tương tự. Vẫn nhiều kẻ chọn cách chơi bời với trái tim người khác, nhiều kẻ lại thích trò rượt đuổi những đoá hoa nhiều màu sắc hơn. Để rồi khi hiểu chuyện yêu chẳng phải dễ dàng, để rồi trái tim quá nhiều vết rạng, chúng ta trọn cách “yêu lưng chừng” để bảo toàn nó, bằng cách dùng lý trí nhiều hơn để yêu thay vì dùng trái tim mình. Yêu lưng chừng vẫn tốt hơn phải chịu quá nhiều tổn thương mà, phải không?

Cuộc sống hời hợt

Image

“Hãy nhìn cách họ làm một việc, ta có thể biết cách họ làm mọi việc” Cách bạn yêu, cũng chính là cách bạn sống. Khi bạn quyết định yêu hời hợt, cuộc sống cũng bắt đầu hời hợt với bạn. Chúng ta có thể dễ thấy rất nhiều người chọn cách này để yêu. Đến giờ ăn sẽ chở đi ăn, sinh nhật thì chúc mừng quoa loa, chọn đại món quà. Đến lúc cưới thì cưới. Cứ như vậy mà chúng ta bỏ qua bao tháng ngày tuyệt đẹp để chỉ yêu một tình yêu lưng chừng. Cũng có những giây phút khiến bạn muốn tình yêu này mãnh liệt hơn, khao khát cho đi nhiều hơn, nhưng rồi quá khứ, ký ức xuất hiện và bạn tự nhủ rằng :”làm vậy để làm gì cơ chứ!”. Có câu quote trên mạng mà mọi người thường truyền nhau:” Trong tình yêu, ai yêu nhiều hơn là người thua cuộc” Tôi nghĩ chính người đã nghĩ ra câu này, đã có một cú vấp rất đau, đến nỗi viết ra được câu này để khuyên mọi người đừng yêu nhiều quá. Nỗi bất hạnh trong quá khứ đừng để nó trở thành vết thương trong hiện tại. Nếu bạn không thể phân minh đau là quá khứ, đâu là cơ hội mới, thì bạn đừng nên bên cạnh ai. Bởi vì ngoài sự hời hợt, hoài nghi, cũ kỹ bạn chẳng thể cho họ được gì cả. Bạn đã quyết định ở mãi trong quá khứ thì đừng để bắt người khác chịu đựng quá khứ đó của bạn nữa.

Thay vì lưng chừng - hãy chọn cân bằng

Đau thương trong quá khứ - chính là món quà để khiến bạn trưởng thành, nó không biến bạn trở thành kẻ ích kỷ và yếu ớt. Trong tình yêu không có đúng hay sai, mọi thứ đều có giá trị riêng - và những vết thương cũng vậy. Nó giúp bạn biết cách yêu cân bằng hơn, không quá cuồng si, cũng không quá hời hợt. Quá cuồng si - bạn sẽ đánh mất chính mình. Quá hời hợt bạn sẽ đánh mất tình yêu. Hãy cân bằng, hãy yêu vừa đủ, hy sinh vừa đủ, hạnh phúc vừa đủ, và cho phép đau thương đến vừa đủ. Đừng để bất kỳ loại cảm giác nào phá huỷ sự chân thành của bạn. Yêu không phải là trao đi hết mình, mà chính là làm cho nhau hạnh phúc. Tình yêu không phải là cái cớ để bạn trở nên yếu đuối, mà là món quà để bạn học cách mạnh mẽ và trưởng thành hơn. Thế nhé! Chúc bạn sẽ có một tình yêu cân bằng.


Hãy là người bình luận đầu tiên