Deetask Logo Nirvana
Cộng đồng những người nhiệt huyết lớn nhất

Từ quen thuộc đến chán nản

Bạn đã yêu bao lâu rồi? 1 tháng, 1 năm, hay 10 năm - bạn vẫn đang hài lòng với tình yêu của mình chứ?

Hôm nay trong lúc ngắm những cơn mưa rào qua khung cửa sổ, rất nhiều những đôi trai gái cùng mặc áo mưa, chạy vội trên những chiếc xe đầy màu sắc trên đường, có người thì ôm chặt, có người ngồi thờ ơ, có người ngồi sát rạc, có người ngồi để khoảng cách ở giữa. Tôi tự hỏi, trong số cả trăm người đang xuất hiện trong cơn mưa kia, có bao ngừoi đang yêu, có bao nhiêu người đang chán nản và bắt đầu muốn lìa xa?

Bản chất giống loài

Image

Con người là một loài cả thèm chống chán. Họ đối xử như vậy với bất kỳ vật gì họ sở hữu. Một đứa bé vỡ oà trong món đồ chơi mới, và sau 1 tuần nó chẳng thèm ngó ngàng gì tới nữa. Người trưởng thành cũng thế. Họ luôn muốn sở hữu nhiều thứ - nhà, xe mới, người yêu, công việc tốt... Ngay giây phút có được thứ mình muốn, họ cảm giác thoã mãn và hạnh phúc. Nhưng chẳng ai tha thiết thứ gì khi đã sở hữu nó sau một thời gian dài. Tôi gọi đó là cảm giác quen thuộc. Từ sự quen thuộc, họ sẽ cảm thấy điều này hiện diện như một lẽ tự nhiên, sau đó cảm thấy chán nản, và rồi đặt ra một mục tiêu mới để có thể nỗ lực sở hữu. Tình yêu cũng như vậy. Quá trình: Sở hữu - Quen thuộc - Chán nản diễn ra với đúng trình tự của nó.

Tam giác cảm xúc

Image

Chẳng có tình yêu nào mãnh liệt hoài cả - đó là lời tuyên bố chắc chắn. Đừng tin những mối tình nồng nàn trăm kiếp như trên phim, vì thực tế nó không tồn tại, những bộ phim đó chỉ huyễn hoặc được những người chưa từng trải. Vì quy định giống loài không cho phép điều đó diễn ra - chúng ta là con người, luôn phải đối diện với tam giác cảm xúc. Như một hình tam giác, khi chúng ta đạt được điều gì đáng mơ ước, cảm gíac hạnh phúc được đẩy lên đỉnh của tam giác, và hạnh phúc chỉ tồn tại được vài giờ, lâu lắm vài ngày, sau đó sẽ tuột xuống cạnh kia của tam gíac cho đến khi chạm đáy - lúc này là cảm giác chán nản và chúng ta phải tìm một điều gì khác để có thể leo lên đỉnh tam giác lần nữa. Quy trình này kéo dài đến hết cuộc đời chúng ta. Cảm giác yêu ai đó cũng như vậy. Có rất nhiều người - luôn muốn chinh phục đỉnh tam giác, và họ chinh phục được nó mỗi khi theo đuổi những đối tượng mới, họ không thể duy trì được mối quan hệ nào lâu dài, bởi vì họ quá thèm khát cảm xúc.

Đỉnh tam giác có thật sự tồn tại

Chinh phục đỉnh tam giác - tựa như một căn bệnh trầm trọng trong cuộc sống ngày này. Mọi người luôn muốn có được nó, họ yêu đương nhanh chóng, phản bội nhanh chóng, sẵn sàng trở thành người thiếu trách nhiệm để chỉ sở hữu loại cảm giác chóng vánh này. Họ như những tên nô lệ - cứ chìm đắm mãi trong những cảm xúc ảo ảnh, hão huyền mà không thấy được giá trị của sự. “bền vững”. Thật ra đỉnh tam giác chỉ là cột móc để bạn có thể đến được phần chân của tam gíac mà thôi. Nếu bạn chịu đựng được cảm giác “bình thường” trong một mối quan hệ, kiềm chặt cơn khát cảm xúc của mình khi trượt dài xuống cạnh kia của tam giác, cuối cùng bạn sẽ đến được phần chân - không lên cũng không xuống - là một cảm giác ổn định và bền vững. Để có được cảm giác này, bạn phải vượt qua trái tim đầy trẻ con của mình, dùng lý trí, trách nhiệm để nuôi dưỡng một mối quan hệ có chiều sâu và đạt được cái kết bền vững.

Tình yêu chưa hẳn là một hệ quả của cảm xúc. Đôi khi bạn phải vượt qua cảm xúc mới có thể yêu người khác thật chân thành. Tình yêu - nó không chỉ là cảm giác thăng hoa khi đôi bên ở cạnh nhau, nó còn là cảm giác chờ đợi - mong muốn bảo vệ ngừoi đó. Đôi khi chỉ khi thật sư lớn lên, bạn mới có thể hiểu được cảm giác tình yêu vượt trên mọi cảm xúc trẻ con là như thế nào! Mong bạn sẽ vượt qua được cái đỉnh tam giác ngu ngốc kia, để đến được nơi bền vững nhất - Gia đình.


Hãy là người bình luận đầu tiên