Deetask Logo Nirvana
Cộng đồng những người nhiệt huyết lớn nhất

Sao mình cứ mãi không thấy vui?

Bạn có bao giờ có những câu hỏi này chưa?

  • Sao mình cứ mãi không thấy vui?
  • Bạn bè ai cũng thăng tiến, sao chỉ mỗi mình dậm chân tại chỗ?
  • Cuộc đời này, sao chẳng có gì ý nghĩa?
  • Mình ghét cuộc đời này!!!!

Mình đã có những suy nghĩ đó, nó hay ghé thăm sau khi mình làm xong dự án nào đó, hoặc làm việc quá nhiều. Mình hay cảm thấy cuộc sống này chẳng có gì đáng giá và bản thân mình cũng không có chỗ nào đáng giá. Một hôm, sau khi đã chịu cực hình vì bị cảm xúc chán nản đầy ải, mình quyết tâm tìm ra câu trả lời cho toàn bộ câu hỏi trên.

Không làm gì!

Image

Để tìm ra bằng được câu trả lời, mình đã chọn cách KHÔNG LÀM GÌ trong vòng 10 ngày. Mình chỉ đơn giản kéo mình ra khỏi mọi công việc, âu lo về gia đình, hay những hoài nghi của bản thân. Mình chỉ nằm thừ lừ trên giường, nhìn trần nhà, đói thì ăn đái khái. Chán quá thì xách xe đi lòng vòng hồ, vào rừng nằm, nằm nhìn bầu trời, bất kỳ suy nghĩ nào đến mình cũng đều bỏ qua, vì lười quá. Tình cờ mình nhận ra, nằm dưới bóng cây, để những tia nắng nhỏ xuyên qua kẽ lá, mình cứ thế ngủ thôi - là một cảm giác yên bình nhất đời. Mình thả lỏng toàn bộ cuộc đời, toàn bộ khối óc, không xài tới nó nữa. Mình chán dùng nó rồi.

Tác giả Sasaki Fumio từng nói

“Các nghiên cứu về não bộ chỉ ra rằng chỉ có lúc con người “không làm gì cả”, hoạt động của não bộ mới hoạt động theo “chế độ mặc định”. Khi chúng ta suy nghĩ hay làm một việc gì đó, chế độ này sẽ không hoạt động, nó chỉ hoạt động khi chúng ta nghỉ ngơi. Chế độ này dùng cho các việc “nhận thức bản thân”, “dự tính”, “ký ức”. Hay nói một cách đơn giản, chế độ mặc định giúp ta suy nghĩ tổng quát về chính bản thân mình”.

Lý do không hạnh phúc

Bản thân của con người chính là “nhanh quên”. Chúng ta luôn mặc định việc sở hữu một điều gì đó sẽ mang lại cảm giác mãn nguyện và hạnh phúc. Như có một căn nhà mới chẳng hạn, lúc đầu sẽ cực kỳ hạnh phúc, nhưng cảm giác này chỉ kéo dài cùng lắm 1 tháng, và sau đó sẽ rơi vào cảm giác “bình thường” sau cùng là “nhàm chán”. Chúng ta không thể kéo dài cảm giác hạnh phúc quá lâu được. Và dù ta có theo đuổi nhiều mục tiêu để đạt được, thì quá trình này cũng không thay đổi, và rồi dù chúng ta có nhiều thứ sở hữu nhưng vẫn cảm thấy bản thân vô nghĩa mà thôi. Nó sẽ mãi mãi không thay đổi. Điều duy nhất chúng ta có thể thay đổi chính là “thói quen nhận thức hạnh phúc” hay còn gọi là lòng biết ơn đối với mọi thứ xung quanh. Gắn kết hiện tại với lòng biết ơn.

Mình đã thực tập điều này trong thời gian nghỉ ngơi. Nằm dứoi bãi cỏ và tự biết ơn hiện tại mình có gì. Mình có một bầu trời thật trong ngay trước mắt, một bãi cỏ thật mát để nằm. Mình biết ơn vì có đôi tai để nghe được tiếng chim hót thật hay, biết ơn cả làn da này vì có thể cảm nhận được sự mát lành của gió. Chỉ một phút thôi, chúng ta có thể cảm nhận được hạnh phúc luôn đang hiện diện. Hạnh phúc không phải là để đạt được, mà là để cảm nhận.

Điều gì khiến bạn cảm thấy bất hạnh ngay lập tức - chính là tự so sánh mình

Image

Một vườn hoa gồm rất nhiều loại hoa, chẳng ai so sánh hoa này đẹp hơn hoa kia cả. Bởi vì hoa cúc là hoa cúc, hoa đào là hoa đào, mỗi loài một vẻ, so sánh chỉ là việc thừa thải mà thôi. Và mình đã luôn làm công việc ngu xuẩn đó hằng ngày. Chúng ta chỉ cần tập trung vào bản thân mình mà thôi. Tập trung nhìn chính mình cũng đã đủ bận rộn rồi mà phải không? Mỗi đời người có mỗi giá trị khác nhau. Có người ưa cuộc sống bình thường, có người muốn thay đổi thế giới. Cuộc đời bình thường hay Cuộc đời nhiều trách nhiệm đều tuyệt vời ngang nhau, mỗi người làm đúng vai trò của mình, như con Bướm làm vườn hoa thêm sặc sỡ, con Giun giúp đất thêm tơi xốp, chúng chẳng nề hà ai có giá trị hơn ai, chỉ đơn giản sống cuộc đời của chính mình mà thôi.

Hạnh phúc không thể nắm bắt, chúng ta không thể xây nhà lầu có xe hơi rồi mới có thể hạnh phúc. Người giàu, người nghèo đều có thể cảm nhận được hạnh phúc như nhau. Chỉ là chúng ta không hề hiểu được hạnh phúc đơn giản như thế nào, quan niệm nó quá phức tạp đó thôi. Sau 10 ngày nghỉ ngơi, mình đã nhận ra rằng, chúng ta thỉnh thoảng sẽ mất niềm tin, sẽ buồn, sẽ thấy bất hạnh nhưng đừng lo, đó là tín hiệu để chứng ta buông mọi thứ để quay về nghỉ ngơi, đừng ráng sức, càng ráng chúng ta càng thấy tệ hơn. Hiểu bản thân cần gì, quay về cân bằng, và hạnh phúc đang ở ngay đó!


Hãy là người bình luận đầu tiên