Deetask Logo Nirvana
Cộng đồng những người nhiệt huyết lớn nhất

Người lớn tập đi

Tôi có một thằng bạn. Hồi bé, hai đứa ở sát nhà nhau, chỉ cách mỗi hàng rào với những cây vú sữa cành lá um tùm. Ngày nào cũng thế, chỉ với mỗi trái bóng nhựa, hai đứa quần nhau túi bụi ở khoảng sân trống cuối xóm. Đó là một nền bê tông nham nhở, còn thừa ra của dãy công xưởng chuyên đúc gạch. Thế mà, với đôi chân trần, tôi và nó lại chơi bóng vô cùng thích thú.

Người lớn tập đi

Bẵng đi một thời gian, vì chú tâm học hành nên tôi chuyển lên thành phố. Nó cũng tập trung ở cùng đội tuyển năng khiếu để luyện tập nên hai đứa không còn gặp nhau. Rồi tôi thi đậu đại học, cắp sách đến giảng đường theo đuổi ước mơ làm nhà khoa học thể thao. Thằng Líp đen đúa năm nào giờ vẫn chân chất, hiền lành nhưng khôn ngoan và tháo vát hơn rất nhiều. Nó phụ trách một vựa trái cây có tiếng ở chợ đầu mối, quản lý và điều hành gần mười nhân viên. Con đường của tôi và nó rẽ sang hai hướng khác nhau. Có lẽ, sẽ không bao giờ tôi và nó gặp lại.Cho đến một ngày.

Năm cuối đại học, tôi gần như suy sụp khi nhiều biến cố ập đến cùng lúc. Người yêu chia tay, gia đình đổ vỡ, công ty nơi tôi cộng tác ban đầu hứa sẽ ổn định vị trí công việc cho tôi sau khi ra trường. Ấy vậy mà họ trở mặt, sau khoảng thời gian dài tôi cống hiến miệt mài. Ba mẹ tôi khắc khẩu, khắc tính, cố chấp tranh cãi để rồi kéo nhau ra tòa ly dị. Mẹ bỏ đi, để lại tôi sống cùng ba trong căn nhà hoang vắng, lạnh lẽo.

Sự trưởng thành, gai góc trong cảm xúc khiến tôi không còn, đúng hơn là không muốn chia sẻ với ba. Quãng thời gian đấy, tôi chìm ngập trong bia rượu và những mối quan hệ không tên chớp nhoáng. Sự tạm bợ thoáng chốc níu tôi qua những khoảnh khắc buồn đau nhưng đột ngột đẩy tôi xuống hố sâu thất vọng, chán nản.

Image

Càng ngày, tôi càng nhận ra mình đang lâm vào sự bế tắc cùng cực. Có những đêm, tôi trằn trọc đến gần sáng mà không sao chợp mắt được. Tôi cảm giác không muốn cố gắng và nỗ lực thêm để làm bất cứ việc gì.

Một sáng chủ nhật mùa đông, tôi nhận được tin báo thằng Líp bị tai nạn rất nặng. Vội vã phóng xe đến bệnh viện, nhìn gương mặt tím tái trong trạng thái hôn mê của nó nằm trên giường bệnh với vô vàn thứ ống, dây dợ nối vào người, trái tim tôi thắt lại. Chỉ nghe kể rằng đêm đó, nó đi nhậu về khuya. Do chạy xe quá tốc độ đâm sầm vào xe tải, ngã vật xuống đường. Nó bị xuất huyết bên trong não, nhập viện trong tình thế vô cùng nguy kịch.

Sau gần một tháng điều trị, ra vào phòng hồi sức không biết bao nhiêu lần, nó được cho phép trở về nhà.Thời gian đầu mới về, nó liệt nửa cơ thể không cựa quậy được, gần như sống kiểu người thực vật. Bác sĩ bảo nó chỉ có khả năng hồi phục sau bốn đến năm năm. Vậy nhưng nó chỉ cần gần một năm đã đi lại bình thường, nghĩ suy, ghi nhớ như xưa.

Để có được điều đó, ngày nào nó cũng tập đi. Như một đứa bé, nó đi từng bước, từng bước. Có lúc gần ngã, nó đứng dậy bước tiếp. Tôi biết nó rất đau và mệt, nhiều lúc thở dốc nhưng vẫn không chùn bước.

Nó tiếp tục đi mặc thế gian khốn nạn xung quanh có thể đang cười nhạo. Khi bắt đầu trò chuyện lại được, tôi và nó lại nói về những trận bóng ngày xưa. Khi hai thằng tranh nhau quả bóng nhựa ở sân bê tông gần nhà. Nghe hoàn cảnh của tôi hiện tại, nó bất giác mỉm cười rồi bảo “Mày vẫn hơn tao. Giờ mày còn quá nhiều thứ. Cơ thể lành lặn, nghĩ suy bình thường, chỉ chừng đó thôi mày đủ hơn tao rồi.

Thế thằng hậu vệ năm xưa quyết đấu không lùi với tao đâu rồi? Chỉ bấy nhiêu đó mà mày thành thân tàn ma dại thế này sao? Đừng làm tao thất vọng vậy chứ?”Ngẫm lại lời nó, tôi thấy đúng vô cùng. Những biến cố lâu nay tôi trải qua, rốt cuộc chỉ là những yếu tố bên ngoài. Việc bản thân mình đối diện và xử lý điều đó ra sao mới là quan trọng. Thằng Líp, nó ít học thức nhưng suy nghĩ chín chắn và bản lĩnh hơn tôi rất nhiều.

Tôi bảo nó “Được rồi. Tao về. Hẹn hôm nào mày lành lặn hẳn lại quyết đấu như xưa nhé”. Nói đoạn, hai thằng cất tiếng cười vang cả căn nhà. Đời người dài hay ngắn, thành công hay thất bại, rốt cuộc vẫn là một con đường. Trên hành trình đó, ai cũng trải qua nhiều thất bại, vấp ngã. Những biến cố, trở ngại luôn chực chờ ập đến cuốn lấy ta vào hố sâu thất vọng.

Đời người dài hay ngắn, rốt cuộc vẫn là một con đường

Bởi vậy, mỗi bước đi trên đời, ta phải không ngừng tranh đấu và nỗ lực. Thất bại chỉ là tạm thời, hãy đứng lên nhìn nhận lại để rút kinh nghiệm vượt qua và bước tiếp. Bởi vì, nếu không có chông gai thì thành quả sẽ không bao giờ mang lại nhiều ý nghĩa. Đời người không có bão giông cũng chẳng bao giờ nếm trải hạnh phúc thật sự của hai chữ “bình yên”.  


Hãy là người bình luận đầu tiên