Deetask Logo Nirvana
Cộng đồng những người nhiệt huyết lớn nhất

Mang tiền về cho mẹ, đừng mang ưu phiền về cho mẹ

Nếu không có mẹ con chỉ là đồ bỏ mà thôi!

Đen
Mang tiền về cho Mẹ - Đen

Mẹ hả! Nếu có ai hỏi danh từ đẹp nhất thế giới là từ nào, thì đó là từ Mẹ, bản thân từ Mẹ đã là danh từ, động từ và cả tính từ. Chỉ cần gọi “Mẹ!” là bao nhiều lo rầu, hoang mang đều tiêu tan hết, từ Mẹ chẳng khiến người ta động lòng, khắc khoải, phấn khích gì cả, nó chỉ là thật an tâm, thật tròn trịa. Lắm lúc thấy Mẹ thật hay, 9 tháng 10 ngày đeo một bao tải to uỳnh trên bụng, vậy mà vẫn làm việc nhà, nấu cơm cho ba, quán xuyến mọi việc. Đẻ ra cái bao tải ấy, còn đút cho nó ăn, rửa đít cho nó, dạy cho từng cái ăn cái mặt, cái nết con người. Xui xui đẻ trúng cái “bao tải” lì lợm thì suốt ngày phải gân cổ lên chửi nó, đánh nó, đánh nó đau 1, bản thân tự đau 10. Bởi vì thương quá, nên mới đánh, mới chửi, chứ không lớn lên nó hư thân thì đời dạy nó còn đau hơn. Nếu không có Mẹ, thì tới cái bát cũng không biết rửa thế nào cho sạch, không biết nấu cơm thế nào cho chín, chứ nói gì tới làm ăn, thành bà này bà nọ. Mẹ mà! Như vị Thần, biết hết cái hư thân của con mình, rồi hằng ngày kiên nhẫn uốn nắn, tưới tẩm cho nó, đợi này nó biết lớn khôn.

Sai lầm đầu tiên là do ai sửa, vấp ngã đầu đời là được ai nâng

Đen

Nếu hỏi có ai trên đời này có thể bỏ qua hết mọi sai lầm của mình, thì chỉ có Mẹ thôi, vốn dĩ trong mắt Mẹ, con mình cũng chẳng bao giờ có sai lầm nào quá to cả, dù nó có đi cướp giật, thì Mẹ cũng chỉ tự trách mình sao không dạy bảo kỹ hơn thôi. Từ nhỏ, viết chữ xấu thì Mẹ cũng sửa, bắt viết từng nét một, đi học đánh lộn bị Thầy cô mắng vốn, Mẹ cũng la rầy tí rồi xuýt xoa chỗ này bầm chỗ này tím trên người con. Lớn lên ra đời, bị đời té cho xô nước lạnh, về nhà ôm Mẹ khóc tu tu, Mẹ cũng chỉ xoa đầu ôm ấp nỗi buồn của con vào lòng, rồi gân tiếng chửi đổng cái đứa làm khổ con Mẹ. Đối với Mẹ, chẳng có sai lầm nào của con không thể sửa, chẳng có vấp ngã nào của con mà Mẹ không nâng được, miễn là việc của con, thì dù có bán cả cuộc đời, Mẹ quyết lo liệu hết.

Bài hát hay nhất trần đời, là lời mẹ ru giữa nắng hèNhững ngày dài nhất trần đời, là mẹ đi chợ xa sao chưa thấy về
Thức ăn ngon nhất trần đời là cơm bếp củi mẹ nấu xoong gang

Đen
Mang tiền về cho Mẹ - Đen

Tuổi trưởng thành là cái tuổi nhận ra được rằng: những ngày bên Mẹ là quãng đời bình yên nhất. Còn nhỏ thì việc duy nhất phải lo chính là: không biết Mẹ đi chợ mua cho mình bánh gì? Chạy nhảy chơi đùa cùng đám bạn, tới giờ nghe Mẹ gọi “Về ăn cơm” là xúng xính không biết hôm nay được xơi món gì. Trong tuổi thơ, Mẹ là đầu bếp không ai sánh kịp, quà Mẹ mua là thứ không gì tốt bằng. Mẹ chính là cô Tiên trong truyện, chứ đâu xa xôi.

Bước ra đời ông này bà nội, trở về nhà là một đứa con ngoan

Đen
Image

Ra đời dù có làm Giám đốc, Chủ tịch, được nhân viên kính chào lễ phép, nhưng về nhà thì cũng chỉ là đứa con nhỏ xíu của Mẹ mà thôi. Mẹ chẳng thèm nghe công việc con thành công thế nào, làm việc nhiều tiền ra sao. Mẹ chỉ để ý má con hôm nay phúng phính hay móp xộp, mắt con tinh anh hay lờ đờ. Ốm chút xíu là chết với Mẹ, Mẹ sẽ ca bài vọng cổ nhớ đời kéo dài suốt vài tiếng cũng được. Với Mẹ, Mẹ chẳng ham con giàu có hay xa hoa, Mẹ chỉ cần con mình khoẻ mạnh, ăn no, mặc ấm, là Mẹ vui nhất đời.

Những đứa trẻ rồi sẽ đi xa nhà, sẽ có rất nhiều hành trình qua trong đời, mặc dù đời có lúc chẳng được như mong đợi, rời xa ngôi nhà đừng hòng được ai nuông chiều.

Đen

Như những chú chim, lớn lên phải rời xa Tổ, rời xa mái ấm rồi mới hiểu được hiện thực khắc nghiệt ra sao, lúc này đâu còn ai ở đó che mưa che nắng, nuông chiều mọi việc. Xa Mẹ rồi, là phải tự gánh thế giới, tự đối mặt với thiên tai. Một tiếng Mẹ thôi, cũng làm người trưởng thành vỡ oà, bởi vì mới hiểu, kiếm bao nhiều tiền cũng không thể bé lại, đứng trong lòng Mẹ. Mẹ! tiếng Mẹ chứa bao niềm hạnh phúc, ấm áp và nhớ thương.

P/s Hôm nay nghe bài mới của Đen, tự nhiên thương Mẹ nhiều quá!


Hãy là người bình luận đầu tiên