Deetask Logo Nirvana
Cộng đồng những người nhiệt huyết lớn nhất

Giáng sinh và những ảo tưởng đáng yêu

Hôm nay lên youtube để tìm linh tinh thì thấy youtube suggest quá trời mấy video nhạc Giáng sinh. Nào ra All I want for Christmas is you, Christmas in on the town...Bất chợt nghe một câu hát mà bao tuổi thơ ấm áp tràn về :"Let it snow! Let it snow! Let it snow..!!!"

Image

Tuổi thơ của những đứa thế hệ 9x chúng tôi không có phim ảnh với các kỹ xảo xuất sắc (mấy bộ phim rất ư giả trân, nhất là cảnh bay của ông già noel) hay có tiền để mua quà cáp cho mình như thế hệ bây giờ. Lúc đó chắc bọn trẻ chúng tôi chừng cấp 1 cấp 2 gì đó, luôn háo hức tới ngày noel hơn bất cứ ai. Bởi vì sẽ được ông già noel tặng quà. Hồi đó trên trang báo Mực tím, vào đầu tháng 12 sẽ có một cái mẫu thông báo về việc đăng ký nhận quà từ ông già noel, và đương nhiên đương nhiên, tôi và tụi bạn cùng lớp thi đua mà điền, yêu cầu mấy món đồ chơi, đồ kẹp tóc màu hồng, hay chiếc váy công chúa tuyết màu đỏ. Cảm giác khi điền vào mẫu thông báo đó thật sự khiến trái tim chúng tôi nổ tung, như là đang gởi 1 bức thư tới ông già noel thiệt vậy. Viết xong sẽ cắt mẫu giấy ra và gửi đến địa chỉ của toà báo. Và thế là tôi giờ tan trường tôi luyên thuyên mãi với mẹ về món qùa mà tôi yêu cầu trong mẫu giấy, mẹ tôi chỉ cười thôi. Đợi mòn mỏi cuối cùng cũng tới ngày 24/12. Tôi diện cái đầm xoè nhất, cột tóc 2 bên thật cẩn thận và tươm tất để đón ông già noel tới nhà, nhìn mấy đứa hàng xóm của tôi lần lượt được ông già noel ghé qua lòng tôi càng phấn khích hơn, cho tới khi thấy ông đã rời khỏi khu xóm và.... :( quên mất tôi! Cho tới sau khi lớn lên thì tôi mới hiểu có lẽ quá nhiều thư của những đứa trẻ gửi tới toà báo, nên có lẽ đã sót mất của tôi rồi. Tôi buồn bã bước vào nhà, ngồi uỵch lên sofa như đứa bị mất của. Lúc đó mẹ tôi đã tiến lại gần, và đưa ra một hộp quà màu hồng, và nói :"Ông già noel gửi cho con nè". Tôi vội mở hộp qùa ra và.......1 chiếc cài màu hồng thời thượng nhất thời gian đó. Tôi vui sướng kinh khủng và vội cài nó lên tóc ngay! Lúc đó tôi thật sự tin đó chính là ông già noel đã gửi nó cho mình, tới bây giờ đó mãi mãi là kỷ niệm hạnh phúc nhất tuổi thơ của tôi.

Lớn lên, thời đại cũnng tân tiến hơn, phố phường được trang hoàng bằng những cây thông sặc sỡ, đường phố giăng đèn lung linh huyền ảo. Những người đi chụp hình dạo, luôn miệng mời. Nào là bong bóng hình ông già Noel, hay mấy cái đầm công chúa màu đỏ được bán đầy đường. Với tôi đó chính là cảnh tượng đẹp nhất, huy hoàng nhất, nhộn nhịp nhất trong năm, vui hơn cả tết nữa. Vì cả thành phố ngập trong những món đồ trang trí màu đỏ mà. Tuy ở Việt Nam thì chẳng có tí lạnh, cũng chẳng có tuyết, nhưng mọi người vẫn ưu tiên mặc những bộ váy hay chiếc áo khoác rất ư mùa Giáng Sinh. Đó là một trong những lý do khiến tôi yêu Saigon nhiều đến vậy. Bởi vì Saigon luôn đẹp xuất sắc khi Giáng Sinh về mà.

Image

Lớn lên, biết ông già Noel không có thật nữa, nhưng tôi luôn đặt Giáng sinh là một mùa lễ đặc biệt nhất trong tim tôi, mà khiến tôi hạnh phúc mỗi khi mùa đông về. Tôi thường sẽ chuẩn bị nhiều quà để tặng cho bạn bè, chẳng có gì đặc biệt đâu, chỉ là một thanh socola, hay gấu bông. Vì cảm giác được mở quà ngay trong đêm 24 đó, nó sướng gì đâu. Giáng sinh mà! Kiểu gì cũng kẹt xe, có khi ra đường ngoài ngắm mấy cái dây đèn treo trên mấy cái cây chứ chẳng ngó gì nổi nữa, nên càng lớn tôi càng ưu tiên việc đón Giáng sinh ở nhà hơn, tôi mời bạn bè đến nhà và cùng tổ chức một buổi tiệc nho nhỏ, bậc những bài hát thật Giáng Sinh và đón mùa đẹp nhất trong năm cùng nhau với những điều chúc dễ thương nhất.

Bay giờ đã cuối tháng 11 rồi, cái mùa tôi mong đợi nhất cũng sắp tới rồi, còn bạn! bạn có háo hức như tôi không!!!


Hãy là người bình luận đầu tiên