Deetask Logo Nirvana
Cộng đồng những người nhiệt huyết lớn nhất

Chú ơi! Chú có thể uống hết chai nước này và cho cháu cái vỏ không?

"Chú ơi! Chú có thể uống hết chai nước này và cho cháu cái vỏ không?

Chú ơi! Chú có thể uống hết chai nước này và cho cháu cái vỏ không?

Đứa bé gái dáng người nhỏ nhắn nước da ngăm đen với đôi mắt tròn xoe vừa đưa chai nước lên trước mắt tôi vừa nở một nụ cười thật hồn nhiên, tôi chưa rõ chuyện gì nhưng vẫn mỉm cười và cầm lấy chai nước suối uống một hơi:

-Hết rồi này cháu.

Đứa bé liền cúi đầu cám ơn tôi rối rít rồi chạy nhanh thoăn thoắt ra khỏi quán cà phê nó reo lên:

-Ông ơi! Ông, khách họ cho ông cháu mình này nhưng tối nay con lấy chai nước này cho bà bán vé số gần con hẻm chỗ mình nha Ông

Đáp lại câu nói đó của đứa cháu là nụ cười hiền từ của người ông. Dõi nhìn theo ông lão với mái tóc đã bạc màu nước da sạm đen và bàn tay nhăn nheo đang bỏ từng chai nhựa vào bọc. Vẻ mặt hiện rõ lên nỗi vất vả nhưng vẫn vui cười với đứa cháu.

Ông lão hiền từ

Vừa nãy tôi ngạc nhiên mà vui vui nhưng lúc này đây cảm xúc trong tôi như chững lại. Nơi thành phố Sài Gòn đô hội mà vẫn còn nhiều những mảnh đời cơ cực. Và tiếng gọi " Ông ơi ! Ông " của đứa cháu gái đó làm tôi thấy hình ảnh tôi những ngày xưa ấy.

Cũng thuở bé, tôi hay về ngoại thăm Ông. Mỗi lần thấy tôi về là ông vui lắm, ông bế tôi lên cười đùa hớn hở. Hôn lên má tôi mà tôi nhớ lúc đó râu mép ông đâm vào má tôi khiến má tôi nhè nhẹ đau.Tôi nhớ mãi vậy.

Tuổi thơ tôi sống nơi vùng nông thôn và mảnh đất miền trung đầy nắng ,gió, mưa và bão lũ hàng năm .Khi nắng thì cũng cháy da cháy thịt mà khi mùa đông đến thì cũng lạnh cắt da xẻ thịt.Và ngày lũ lụt thì nhà ngoại tôi ngập nước lên cao hết cả bậc nhà. Ngày đó còn là nhà tranh vách đất nên nước ngấm khắp nền đất và mưa to nên ủ dột khắp cả gian.Tiếng mưa lớn bên ngoài còn bên trong là tiếng lạch tạch của nước mưa rơi vào nồi đất, nồi nhôm và tuổi thơ tôi đã quen với âm thanh đó lắm đến nỗi nhiều lần trong giấc ngủ mà bên tai tôi vẫn còn mang mác nghe.

Ngày đó tôi ước mơ sau này sẽ trở thành một nhà thiện nguyện với thật nhiều hoài bão và tình yêu thương rộng lớn và ước mơ đó vẫn cứ ngày ngày rạo rực trong tâm khảm tôi đến bây giờ. Thế nhưng có lẽ tôi mải nhìn về nơi xa xôi nào đó mà đôi lần đã lỡ đi những điều nhỏ nhặt bình dị ngay trước mắt. Phải chăng cái khoảnh khắc đó,đứa bé đó mới đúng thật là một nhà thiện nguyện thực sự và không phải là bằng vật chất lớn lao mà bằng tấm lòng yêu thương dành cho ông mình và dành cho bà bán vé số đó.

Ngày đó tôi ước mơ trở thành nhà thiện nguyện

Vừa nghĩ tôi vừa thấy e thẹn nơi lòng mình. Nhìn lại bản thân điều nhỏ nhặt này trước giờ tôi chưa bao giờ làm được thì tôi mơ ước thành nhà thiện nguyện cái nỗi gì đây? Tôi tự đặt mình vào đứa bé đó và tự hỏi rằng :

- Có chắc là mình có thể làm được như vậy không? Mình có dám nhường cơm xẻ áo cho người khác ngay cả khi mình đang thiếu thốn hay không? Bao nhiêu năm qua mình cứ vùi đầu vào công việc và cứ suy nghĩ rằng có nhiều tiền bạc vật chất thì mình mới trở thành nhà thiện nguyện được.

Tự hỏi lòng sao mình lại bỏ quên đi bến đò nhỏ đơn sơ chỉ vì mải đuổi theo những cánh buồm to lớn đang dang rộng ở ngoài khơi xa kia nhỉ ? Ta cứ mải ước lớn mơ cao để rồi ta lỡ đi hiện thực đang diễn ra trước mắt mỗi đêm ngày đây.

Và giây phút ấy ta mới nhận ra rằng thiện nguyện, sự hi sinh không cứ phải là cho đi bao nhiêu vật chất đếm đong mà là ta trao cho xã hội này sự bao dung và tình thương yêu nơi sâu thẳm trái tim của mỗi con người. Tình yêu thương đó chính là vào mỗi sớm mai khi nhìn thấy người lao công ta dành cho họ câu chào, lời chúc ngày mới tốt lành hay một nụ cười trên môi.

Đó là khi người tiếp thị đến nhà dù rằng ta không có nhu cầu nhưng ta vẫn giữ thái độ bình lặng và mỉm cười tiễn họ ra cổng. Hay đơn giản là khi ngồi ở quán cà phê đừng vì cắm cúi vào cái điện thoại mà ta không thể đáp lại một câu thật nhẹ nhàng với người bán vé số và cũng vì thế mà ta không thể bước đến bên người nhặt vechai mà trao cho họ chai nước ta đã uống hết mà rồi lát nữa thì cũng vứt đi.

Rồi ngày mai, ngày kia mỗi lần ngồi ở góc phố tôi sẽ để ý hơn đến xung quanh chứ không chăm chăm vào điện thoại để có ai đi qua chào mua vé số dù mua hay không mua tôi cũng sẽ mỉm cười thật tươi và đáp lại một câu nhẹ nhàng. Và rồi mỗi sớm khi người lao công đi qua nhà,tôi sẽ gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến với họ.Và ngày nào đó sớm nhất tôi muốn sẽ gặp lại người ông và cháu gái đó khi ấy nhất định tôi sẽ không phải đợi cháu gái đó hỏi rằng :

-Chú ơi ! Chú có thể uống hết chai nước này và cho cháu cái vỏ không ?Mà thay vào đó tôi sẽ bước đến và nở một nụ cười thật tươi :

-Cháu à! chú uống hết nước trong chai rồi này.

Tại sao bạn còn chưa nhấc máy lên gọi cho cha mẹ?

Chắc hẳn rằng hôm đó và từ nay những điều nhỏ nhặt ấy sẽ làm cho mỗi con người chúng ta thêm yêu thương và quý trân cuộc sống này nhiều hơn. Nhìn lên quyển lịch treo tường, tôi chợt nhớ 3 hôm rồi tôi bận nên chưa gọi về cho Ba Mẹ...và ngày hiến chương nhà giáo 20 tháng 11 vừa qua tôi cũng chỉ có nhắn tin qua thế giới ảo mà chưa nhấc máy lên mà gọi một cuộc cho Thầy Cô.

Tôi nhủ lòng ....

Đợi rảnh biết đợi đến khi nào ? Nên ngay lúc này tôi gọi về cho Ba Mẹ và Thầy Cô Giáo của tôi đây

Và các bạn à ! các bạn cũng vậy nhé.  


Hãy là người bình luận đầu tiên