Deetask Logo Nirvana
Cộng đồng những người nhiệt huyết lớn nhất

Ăn như thế nào để tạo ra phép màu?

Chúng ta đã ăn gì trong bữa ăn?

Đương nhiên là cơm và thức ăn! Bạn sẽ nghĩ ngay như vậy phải không? Nhưng hình như không phải vậy.

Có một lần tôi đã may mắn tham dự khoá thiền ở một Tu viện nằm sâu trong vùng nông thôn gần Đà Lạt, phong cảnh nơi đó rất hữu tình được bao bọc bởi khu rừng xanh mát, dù bạn đặt bước chân đến đâu cũng có thể nghe rõ tiếng chim hót lảnh lót khắp các tán cây. Ngày đầu tôi đến, tôi thấy rất lạ khi trong bữa ăn của họ lại không có một tiếng động nào, mỗi thao tác xúc cơm hay múc thức ăn đều rất nhẹ nhàng và tĩnh mịch, cả tiếng khua đũa bát cũng không hề có. Họ không nói chuyện hay nhìn ngó xung quanh. Trong 2 giờ liên tục, họ chỉ ăn và nhìn vào bát cơm của mình một cách chăm chú. Tôi đã hỏi vị Sư trong chùa và mới biết đó chính là cách họ thực tập ăn trong tỉnh thức để tạo ra phép màu cho chính cơ thể của họ.

Biết ơn những thứ trên bàn

Hằng ngày chúng ta có hàng ngàn hàng triệu ý nghĩ trong đầu, nghĩ đông nghĩ tây suốt ngày lẫn đêm và hầu hết chúng ta cũng mang hết nó lên bàn ăn cùng mình, đến nỗi kết thúc bữa ăn còn không nhớ mình đã ăn những gì. Tại sao chúng ta lại lãng phí như vậy? Ở tu viện, các nhà Sư đã dạy tôi về việc biết ơn thức ăn của mình bằng cách để tâm trí hiện diện mỗi lần đặt muỗng cơm vào miệng. Hãy tỏ lòng biết ơn bằng cách dùng trí tưởng tượng của mình để nghĩ xem những thức ăn trước mắt phải vượt qua biết bao nhiêu gian truân để có mặt với chúng ta. Những nông dân ngày ngày gieo mầm, nhổ cỏ dại, tưới nước bón phân. Không chỉ con người mà còn có ông trời đã cho nắng mưa hàng ngày để giúp những cây trái trở nên xanh tốt. Công người đứng bếp đã bỏ cả tấm lòng tâm huyết để nêm mắm muối vào món ăn để cho nó trở thành thơm ngon. Vậy mà chúng ta lại xem mọi thứ là những vật hiển nhiên mình nhận được. Bỏ qua những hương vị ngon lành, chúng ta chỉ ăn những muộn phiền lo âu, hay những toan tính về tương lai, mà quên đi những hạnh phúc đang hiện diện ngay trước mặt, không phải chúng ta đã quá lãng phí rồi sao?

Ăn trong niềm hạnh phúc

Ở tu viện, mọi người ăn rất ít, sau 12 giờ trưa họ sẽ không ăn thêm bất kỳ thứ gì, nhưng họ vẫn tươi tắn và tràn đầy năng lượng. Bởi khi ăn họ đặt hoàn toàn tâm trí để thưởng thức món ăn, hương vị, cách cơ thể cảm thụ. Họ dùng tất cả giác quan để cảm nhận, không chỉ là mùi vị, mà còn độ dẻo của cơm, độ mềm của nấm hay tiếng dòn rụm của miếng đậu hũ vừa chiên. Họ lắng nghe cơ thể, chú tâm vào độ no căng của bụng, dừng ăn khi nó đã được nạp đủ, không thừa không thiếu. Đó chính là lúc họ hiển diện trong hạnh phúc hiện tại. Cảm nhận cơ thể được cả đất trời nuôi dưỡng.

 

Lòng biết ơn là thành phần quan trọng cho cuộc sống hạnh phúc và tròn đẩy. 

(Jack Canfield)

Ăn không chỉ để sống, mà nó là một nghệ thuật để đạt được hạnh phúc. Ăn cơm với lòng biết ơn chính là tạo ra phép màu cho cơ thể và tâm trí. Chúng ta hãy để tâm hồn của mình tiếp xúc sâu sắc với thức ăn và cảm nhận cả cơ thể đang được đất trời nuôi dưỡng. Đừng để những dòng suy nghĩ bên này bên kia làm xao nhãng giờ phút hiện tại. Chúng ta sẽ thấy hạnh phúc hơn, khoẻ mạnh và trở nên đầy đủ hơn.


Hãy là người bình luận đầu tiên