Deetask Logo Nirvana
Cộng đồng những người nhiệt huyết lớn nhất

17 năm lên kế hoạch "bỏ nhà đi bụi"

 
Từ khi còn là giọt máu trong bụng mẹ, tôi đã không còn cha nữa. Theo năm tháng tôi lớn lên trong vòng tay mẹ, dù được đi học như ai nhưng tôi luôn buồn vì không được ba đưa đón như bao đứa bạn khác. Bao nhiêu cực nhọc dồn lên đôi vai nên tôi hiếm khi được thấy nụ cười của mẹ. Mỗi khi mẹ đi làm về tui vừa mừng vừa lo, vì không biết lúc nào sẽ bị mẹ mắng và bị đòn từ cán chổi lông gà đau điếng! Tuổi thơ tôi được quần áo, cơm ăn đầy đủ, nhưng chỉ thiếu mỗi tình cảm thôi, trong tôi lúc nào cũng mang một nỗi niềm gì đó mà với đứa trẻ lớp 3 không biết là gì.
 
Dần theo thời gian, tui trở thành một cô thiếu nữ gánh vác bao trọng trách gia đinh. 3h sáng phải dậy đạp xe đi lấy thịt heo mới ra lò để về làm giò chả phụ mẹ. Thời đó nhà tôi mới chuyển từ Hội An vào Saigon, cuộc sống mưu sinh nơi xứ người khó khăn lắm, trong lòng tôi lúc nào cũng có những buồn lo ưu tư. Những giây phút mệt mỏi như vầy, nếu có thêm vòng tay mẹ và những lời ngọt ngào chắc sẽ là nguồn khích lệ, nhưng bao năm trôi qua, mẹ tôi vẫn vậy. Dù hiểu và thông cảm cho mẹ nhiều lắm chứ, nhưng bản tính lì lợm ương bướng lúc nào cũng thúc giục tôi bỏ nhà trốn đi, chứ chán cuộc sống không có gì là niềm vui này lắm rồi.
Bỗng một hôm có một người bà con dẫn đứa cháu tên Minh vào Saigon gửi vào nhà tôi, vì biết nhà tôi không có con trai, cần người phụ giúp, còn anh Minh đã mất hết cha mẹ không còn chỗ nương tựa. Là con trai, lại hơn tôi 1 tuổi nên mẹ tôi thích lắm. Tia hi vọng "đi bụi" chợt loé lên, vì đã có người gánh vác chuyện nhà. Tôi đem hết công việc truyền lại cho anh Minh và tập cho ảnh đi bỏ mối quen, thế là chỉ qua 1 tháng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Để lại bức thư cho mẹ và anh Minh, tôi đem theo vừa tiền xe đò, thực hiện kế hoạch "đi bụi" ấp ủ 17 năm qua. Đi mỗi nơi một ít thời gian và đến chỗ nào tui cũng xin đi làm để có tiền lo chi phí và ăn hàng (vì tôi thích ăn hàng lắm).
Thấm thoát cũng 3 tháng, tôi rời xứ lạ để về lại quê hương thăm mái trường xưa. Dù chỉ đứng ở ngoài cổng trường nhìn vào thôi, mà lòng ngập tràn niềm vui của một thời đã qua. Tôi tình cờ gặp ông ngoại trước cổng trường và ông báo "mẹ con đang đau dữ lắm, con vào Saigon lại đi". Thế là tôi tức tốc bắt xe về lại Saigon mà không suy nghĩ gì cả, chỉ muốn được ở bên mẹ va lo cho mẹ thôi.
 
Từ đó tôi mới nhận ra rằng, dù tình yêu của mẹ luôn bộc lộ một cách kín đáo, đến nỗi đôi khi tôi còn không cảm nhận được, nhưng mẹ luôn là người đồng hành cùng tôi trên mọi con đường, cùng đi qua biết bao nhiêu phong ba bão táp chưa hề bỏ rơi tôi một lần. Mẹ là báu vật đáng để tôi trân trọng suốt đời này. Cuộc đời vốn không vô hạn, đừng đợi tới khi cô đơn rồi mới nhận ra giá trị của người bên mình.
 
P/s: Nhật ký 32 năm trước của mẹ tui

Hãy là người bình luận đầu tiên